Website Chanhyeu.info
Ra đời một cách ngẫu hứng năm 2002 như là món quà tặng bạn gái (giờ là vợ mình) dưới tên miền đầu tiên là chanhyeu.topcities.com (Host miền phí, bây giờ chỉ có thể kiếm ở đây).
Còn tiếp…

4 Comments

Leave a Comment

Ngày 10 tháng 11 năm 2008
Tuần vừa rồi mẹ đi dạy lại nên bận quá, chẳng ghi lại kịp những gì đang xảy ra với con.Con ngày càng nhanh nhẹn hoạt bát hơn, con đã dần có ý thức đưa tay ra với đồ chơi, con cáu khi muốn trườn mà không ai phụ, con đưa mắt nhìn mọi người như muốn cầu cứu giúp đỡ, con ê a dài hơi hơn, la hét to hơn, con thể hiện sự thích thú và mừng rỡ rõ ràng trên nét mặt.
Cả tuần nay con đi ị phân lỏng, mẹ nghĩ là không phải con gặp vấn đề về tiêu hóa mà là vì con sắp có sự thay đổi nào đấy trong cơ thể nên con ị như thế. Dù biết thế nhưng mẹ vẫn rất lo, mỗi lần nhìn thấy phân con đi ra mà mẹ đau xót trong lòng. Sau đúng một tuần, hôm nay con đã đỡ hơn rất nhiều.
Mỗi lần thấy mẹ hay ai ăn cơm, con đều tỏ ra thích thú và miệng chóp chép theo, trông tội lắm, chọc con một tí thôi chứ chẳng ai nỡ để con nhìn mà thèm cả.
Hôm nay là lần đầu tiên mẹ đưa con về thăm nhà ông bà ngoại, nơi đó con đã ở từ lúc con còn đỏ hỏn và bé như con chuột. hôm nay về, mẹ thấy con lại nhìn ngắm xung quanh, con có nhớ chút gì không hả con? Con có thấy gì quen không?

0 Comment

Leave a Comment

Ngày 30 tháng 10 năm 2008
Con đã dần quen với ông bà nội, bà cố của con. Con đã bắt đầu tập trườn, dù chưa tự trườn được nhưng con rất cố, khi không tự làm được, con gào lên vì bực mình, trông con lúc ấy buồn cười lắm, mồ hôi ướt cả đầu dù lúc này đang là mùa đông.
Những lúc chỉ có mẹ hoặc ba con, con chơi rất thoải mái, ba con nói aba, con cũng bi bô tập nói theo và cũng aa baba.
Mẹ không biết có phải vì mẹ ít sữa quá hay không mà con bé quá, ăn uống gì cũng ít hơn so với tiêu chuẩn dành cho bé hơn 4 tháng tuổi. mẹ chẳng mong con béo ú, nhưng thế này thì nhìn con cứ như con kiến ấy. Mà sữa bình thì con không chịu bú, làm thế nào đây hả con? Con chẳng thích uống nước cam nước quýt, đưa vào miệng là nhăn mặt rùng mình dù chẳng hề chua gì cả, nước dừa thì con chịu uống, nhưng nước cam mới cung cấp đủ vitamin C và sức đề kháng cho con chứ. Con có vẻ như thích ăn quả hồng chín đỏ, đưa vào là con nuốt ngay. Còn ăn bột, hôm thì ăn ngoan lắm, hôm thì hư ơi là hư, đang ăn mà đòi lật, đưa tay quẹt miệng dính bột tùm lum.
Tuần sau mẹ vừa đi làm vừa đi thi, con ở nhà với ông bà ngoan nhé, chắc là con phải ti bình thôi, mẹ chỉ cho con ti lúc 6 giờ tối, tới 9 giờ mẹ mới về, gắng lên con nhé.
Về nhà nội, con thay đổi giờ giấc sinh hoạt làm rối tinh cả lên, ăn uống không đúng giờ, ngủ cũng vậy, nên ăn trái cây bữa đực bữa cái, mát xa cũng vậy.

Ngày 01 tháng 11 năm 2008
Hôm nay con có thêm những biểu hiện mới. Thứ nhất là uống nước mà chắp chắp ra vẻ ngon lắm vậy, nước đưa vào là uống ngay. Thứ hai là, cái miệng của con chóp chép suốt ngày, giống như đang đòi ăn ấy. Nhưng có một việc mẹ chịu, đó là giờ ngủ ngày của con, thay đổi liên tục nên ăn uống cũng không điều độ nữa.

0 Comment

Leave a Comment

Ngày 26 tháng 10 năm 2008
Như vậy là, sau 4 tháng 7 ngày sống ở nhà ông bà ngoại, mẹ con mình lại về ở cùng với ông bà nộicủa con. Mẹ buồn.
Về nơi ở mới, con lạ nhà, lạ cả mọi người, kể cả ba con, chỉ có mẹ là người mà con quen thuộc, đã thế hôm qua con lại chích ngừa mũi ho gà bạch hầu uốn ván nên con sốt và rất khó ở. Trông con tội ơi là tội, con đau nên rên rỉ và người lúc nào cũng thiếp đi, mẹ và mọi người bế con liên tục trên tay, chỉ cần đặt con xuống là con đã giật mình khóc rồi. Mọi người càng xúm xít, con lại càng khóc và khó chịu hơn.

Ngày 27 tháng 10 năm 2008
Sáng nay ông bà ngoại tới thăm con, con mừng ra mặt. Ông ngồi đối diện với con, con đang lật, khi thấy ông rồi, con vươn người đến, kêu ê a và hư hư đòi bế, thương con quá. Ông bà nhớ con nhiều nhưng ngại chẳng đến thăm hàng ngày được vì đây chẳng phải nhà của ba mẹ con, còn nhiều người khác nữa nên ông bà thấy ngại cũng phải. Con đã thôi không quấy nhiều nữa, nhưng nhà nội mới chăm con có vài ngày, chưa biết hết được những thói quen của con, có lúc làm con khó chịu khóc um lên.

0 Comment

Leave a Comment

Ngày 19 tháng 10 năm 2008

Hôm nay là ngày con tròn 4 tháng, mẹ bắt đầu cho con ăn bột, con có vẻ thích món ăn mới này nhỉ.

Cho tới hôm nay, con đã biết thêm nhiều thứ, biết gừ gừ trong miệng, biết nắm 2 cái lục lạc (thực ra con đã nắm được khi con 3,5 tháng cơ), mẹ đã áp dụng thực đơn cho con từ bây giờ cho con quen khi mẹ đi làm lại.

Khi mẹ ru con ngủ, con thích nằm nghiêng về phía mẹ, mẹ vừa hát, vừa phe phẩy quạt, vừa vỗ nhẹ vào mông đít con; con nằm nghiêng nhìn y như người lớn. Khi con ngủ say 1 tí, mẹ đỡ con nằm ngay lại vì sợ con say ngủ sẽ mỏi. Có những hôm mẹ hát mỏi cả miệng, con vẫn cười, chẳng buồn ngủ gì cả, lại còn lật nữa chứ. Sáng hôm nay mới 5h con đã dậy, con mắt thì nhắm, 2 tay dụi mắt vì còn ngái ngủ mà mình thì nghiêng đòi lật, mẹ vừa nhổm dậy định lấy quần thay cho con thì con đã lật rồi, lật xong con khóc đòi ngủ, tức cười thật, mẹ cho con bú, con lại ngủ ngon lành tới 8h sáng luôn.

Mẹ muốn dạy con theo nguyên tắc của mẹ, nhưng có lẽ khó thực hiện được, vì con không chỉ sống với ba mẹ, mà còn với ông bà nội, bà cố nữa, bấy nhiêu đó thôi đã có nhiều ý kiến trái ngược nhau rồi, mẹ không dám cãi lời ông bà nội và bà cố của con đâu, nhưng mẹ sẽ cố, những lúc con ở bên mẹ, mẹ sẽ dạy dỗ con theo những gì mà ba mẹ cho là thích hợp với con. Tội nghiệp con tôi quá.

Đọc quyển sách về Lưu Diệc Đình, mẹ thấy để áp dụng không dễ chút nào. Trước hết là ở người làm cha mẹ. Cha mẹ cô ấy quả thực đã có nhiều thời gian nghiên cứu và làm việc trong lĩnh vực có điều kiện hơn ba mẹ trong việc dạy con. Mẹ tuy được đào tạo để dạy dỗ trẻ con nhưng cũng không bằng những gì mà họ tự tìm tòi nghiên cứu để ứng dụng dạy con. Thứ hai là cha mẹ họ có sự nhất quán trong việc dạy dỗ, mẹ con và ba con còn chưa có được sự thống nhất ấy, tới bây giờ mà nhiều thứ ba mẹ vẫn chưa thống nhất được. Thứ ba là ngoài sự nhất quán của cha mẹ , họ không bị ai khác quấy nhiễu trong phương pháp dạy dỗ con cái, họ không ở cùng với ông bà nào cả, hoặc chỉ ở trong 1 thời gian ngắn nhưng ông bà cũng thống nhất những phương pháp mà cha mẹ họ đặt ra. Con biết không, mấy tháng con ở nhà ngoại, ông bà con cưng con lắm, có nhiều thứ mẹ không bằng lòng mẹ đã nói thẳng và ông bà cũng làm theo mẹ, nhưng khi con về bà nội, mẹ thật lòng không dám can thiệp, con là con của mẹ nhưng con cũng là cháu của ông bà.

Hôm qua mẹ thấy thật có lỗi với con, con còn muốn chơi, đang rất hứng thú, nhưng vì cái lưng của mẹ đau quá, ông bà đi ăn giỗ, cậu thì đi chơi, mẹ chẳng biết nhờ ai chơi với con nên cho con vào xe đẩy, con nằm im nhưng rất buồn, kéo áo và tay lên mút vì chẳng có ai trò chuyện. Mẹ đã đọc được rằng chỉ cần chúng ta muốn dạy là trẻ muốn học, mẹ xin lỗi con nhé.

0 Comment

Leave a Comment

Ngày 8 tháng 10 năm 2008 (3th 18 ngày)
Con thay đổi từng ngày, những thay đổi đó mẹ đều nhận ra và vui mừng khôn xiết. Hiện tượng làm bọt cua của con, báo hiệu con đã có khả năng ăn bột được rồi, vì chỉ khi nào tuyến nước bọt hoàn thiện, con mới có thể tiêu hóa được tinh bột mà thôi. Đây là thục phẩm đi theo con suốt cả cuộc đời.
Khi nào mà con muốn bế, con tỏ ra rất khó chịu, cái mông thì nhấc lên, tay chân khua loạn xạ, miệng thì oa oa trông vừa đáng thương vừa buồn cười nhưng cũng có lúc thấy bực mình nữa.
Đôi tay con đã khá hơn nhiều, bây giờ con đã thám tính đôi tay của con qua việc mút tay, gặm tay, và mon men nắm ngón tay mẹ khi mẹ kẹp vú cho con bú, hay sờ bầu vú của mẹ, nắm lấy áo mẹ…Ông ngoại bế, con còn cho cả ngón tay con vào lỗ tai ông ngoại nữa cơ.
Nhưng con chẳng ngoan tí nào, khi mẹ tập con bú bình mà con không chịu bú, chẳng lẽ cái núm vú cao su ấy tệ lắm sao con, con uống bằng muỗng thì ít lắm, làm sao lớn được.

0 Comment

Leave a Comment

Ngày 26 tháng 9 năm 2008
Con yêu của mẹ,

Hôm qua con đi chích ngừa, cứ mỗi khi gần đến ngày chích ngừa và khi con đã chích xong rồi, cả nhà lại rộn ràng hẳn lên. Ai cũng sợ con đau. Nhớ lần đưa con đi chích đầu tiên, con ngủ mãi, chẳng khóc gì, về tới nhà con lại ngủ. Cũng may, mũi chích đầu tiên ấy không làm con bị sốt. Rồi tới lần chích thứ hai, mẹ nhìn con rên ư ử trong giấc ngủ mà thương con quá, con đau và sốt tới bỏ bú, tới xế chiều con mới chịu mút ti mẹ. Trông con mẹ tội quá. Hôm qua con lại sốt, nhưng tình hình có vẻ như khá hơn lần trước nhiều, vì cơ thể con đã quen với thuốc rồi.

Con rất thích được nói chuyện, mỗi lần tỉnh ngủ, con lại nhoẻn miệng cười, cười nói chán là con đòi bế và cuối cùng là đi ngủ.

0 Comment

Leave a Comment

Cu chít yêu quý của mẹ,
Thế là con đã bước sang tháng thứ ba trong cuộc đời, con thấy thế nào, vui chứ?
Bây giờ, con đã khá nhiều so với lúc mới sinh, con đang lớn lên và phát triển. Con đã nặng 5kg và biết hóng chuyện, biết tìm tiếng nhạc hay tiếng nói của mọi người, biết đưa mắt nhìn theo cái chóng chóng hay cái quạt đang xoay…
Có quá lắm không khi ba mẹ nuôi hy vọng sau này con sẽ học đại học ở Harvard như quyển sách ba con mua nhỉ? Mẹ không hy vọng điều đó đâu, nhưng từ lúc chưa sinh con, mẹ đã có kế hoạch nuôi dạy con nên người theo chương trình dành cho trẻ em việt Nam, và quyển sách ba con mua giúp mẹ thực hiện kế hoạch này sớm hơn so với dự định. Bây giờ, cứ mỗi lần con thức và tinh thần tỉnh táo, mẹ đều đọc thơ và kể chuyện cho con nghe, gọi tên một số sự vật mà mắt con đang nhìn chăm chú vào đó. Việc gọi tên các sự vật có thể con không tập trung lắm vì mắt con thay đổi vị trí nhìn liên tục, nhưng cứ mỗi lần mẹ hát hay đọc thơ kể chuyện cho con nghe, mắt con nhìn mẹ và cười, cứ như thế cho đến khi con chán và đòi bế mới thôi. Hôm nay, con cũng đã biết nhìn mẹ mà khóc đòi ti khi đói bụng, con đã tự tìm đến vú mẹ mà ti chứ không chờ mẹ nhét vú vào miệng con nữa, điều này chứng tỏ con đã nhớ được mùi của mẹ, mùi sữa mẹ mà từ lúc sinh tới giờ con vẫn ti.
Con chỉ được ở bên mẹ cả ngày hơn 1 tháng nữa thôi, mẹ sắp phải đi làm, con phải ở nhà với bà cố và bà nội, chắc lúc đó con sẽ nhớ mẹ lắm. Con cố gắng lên nhé, buổi trưa mẹ sẽ cố gắng để về với con.

1 Comment

Leave a Comment

Ngày 20 tháng 9 năm 2008 (21 âm lịch)

HPIM8063 by you.

Cu chít, hôm nay à ngày con tròn 3 tháng tuổi rồi đấy, cũng là ngày đánh dấu một bước phát triển mới của con.

Từ 2 hôm trước, con đã có dấu hiệu của việc muốn lẫy, như 2 bàn tay nắm vào nhau (vắt xôi), nằm nghiêng hẳn sang 1 bên. Thế nhưng, con chưa tự mình lẫy được mà cần phải có sự trợ giúp, ông bà ngoài phải giúp con một tí con mới lật qua được. Tính tới bây giờ, mẹ đã quay 4 đoạn phim về hình ảnh này của con, khi xem lại mẹ thấy đúng là con có tiến bộ rất nhiều trong thời gian ngắn. Đoạn thứ nhất con chỉ mới nằm sấp, đầu nghoẹo sang 1 bên; đoạn thứ 2 là chống được cằm vào khăn để đỡ lấy đầu; đoạn thứ 3 con đã ngóc đầu lên rồi nhưng chưa cao lắm; và đến đoạn thứ 4, con tự nghiêng đầu qua luôn, ông chỉ giữ cái mông cho con lật qua thôi, đã thế con lại ngóc đầu rất lâu và cao, hơn 3 phút, lại còn quay cổ theo hướng máy quay của mẹ nữa. Nhìn những hình ảnh này của con mẹ yêu con nhiều lắm chít ạ.

Hôm nay, con đã uống sữa ngoài được 3 lần rồi, nhưng phải múc từng muỗng đút cho con chứ con nhất quyết không mút bình. Con đã quen với vú mẹ rồi phải không, nó mềm và êm ái hơn núm vú cao su con nhỉ. Mẹ chỉ sợ sau này mẹ đi làm, con bị đói.

0 Comment

Leave a Comment

HPIM7929 by you.

Thế rồi cái ngày mà bố mẹ được gặp con đã đến. Sáng hôm qua mẹ con còn đi làm, vậy mà tối đã đau bụng âm ỉ. Ngay từ sáng sớm nay bố mẹ đã chuẩn bị kêu taxi để đến BV. Thế rồi mẹ con đau bụng suốt từ sáng, mãi đến chiều tối mới sinh được con. Nhìn mẹ con đau bụng mà ba không cầm lòng được, tội lắm con ạ. Khi nào con có vợ, rồi sinh con, con sẽ thấy thương mẹ con hơn.

Con ra đời lúc 5h30, cái giờ mà ba ở ngoài Phòng sinh của BV nghe thấy tiếng oe oe đầu tiên của con. Rồi 30 phút sau, cô y tá đưa con ra cho bà nội bế. Lúc đó trông con rất ngộ, cứ mở to mắt ra một cách tò mò, hết nhìn bà nội, nhìn ba lại nhìn bà ngoại, những người cũng đang say sưa ngắm con đến nỗi quên cả tìm phòng cho mẹ con nằm. Rồi ông bà nội cũng tìm được 1 giường dịch vụ của BV cho 2 mẹ con. Mẹ con thì mãi đến gần 4 tiếng sau mới được mọi người đưa lên. Mẹ bị mất máu và phải khâu khá nhiều mũi để sinh được con ra. Sau này con phải biết thương ba mẹ nhé.

Hai mẹ con phải ở lại trong BV hết 3 ngày. Đó là những ngày vô cùng vất vả đối với ba, mẹ và mọi người. Ba hầu như thức trắng 3 đêm để pha sữa cho con bú (trong 2 ngày đầu mẹ chưa có sữa), thay tả, ru con ngủ và vô số những việc không tên khác…

Mặc dù rất là vất vả nhưng cả nhà mình vẫn rất vui. Vì con mà cả nhà ai cũng được “lên chức”, chức nào chức ấy to đùng. Như ba từ khi ra trường đi làm đã hơn 4 năm mà vẫn chỉ là nhân viên quèn, vậy mà giờ đã lên chức “bố”, còn nhiều chức khác như “bà cố”, “ông nội”, “ông ngoại”, “bà nội”, “bà ngoại”, “chú ba”, “cậu ba”… Hiện giờ, con luôn là tâm điểm, là niềm vui của cả nhà.

Ba mẹ đặt tên con là Lê Nguyễn Hải Đăng. Đó là một ngọn đèn luôn chiếu sáng để hướng dẫn cho tàu thuyền ngoài biển khỏi gặp tai nạn khi cập bến, để biết phương hướng đâu là đất liền… Ba mẹ đặt tên này với mong muốn con sau này sẽ là một chàng trai mạnh mẽ, thông minh, có tố chất độc lập, tự chủ và biết giúp đõ người khác. Sau này, có thể ba sẽ luôn nghiêm khắc với con, để giúp cho con nên người, nhưng con hãy luôn tin rằng con là tài sản quý giá nhất mà ba mẹ có được. Con phải cố gắng đừng phụ lòng ba mẹ, con nhé!

Trích Wikipedia: Hải đăng là một ngọn tháp (nhà hoặc khung) được thiết kế để chiếu sáng từ một hệ thống đèn và thấu kính, hoặc thời xưa là chiếu sáng bằng lửa, với mục đích hỗ trợ cho các hoa tiêu trên biển định hướng và tìm đường. Hải đăng được dùng để đánh dấu các đường bờ biển hay bãi cạn nguy hiểm, các lối an toàn vào cảng. Hải đăng còn có thể hỗ trợ việc định hướng của các máy bay.

1 Comment

Leave a Comment

ChanhYeu.info © 2002-2010. All rights reserved.
Designed by Fancy-Free. Powered by Wordpress.