Trái tim mẹ luôn hướng về con
Lá thư tình yêu của một người mẹ bận rộn gửi con trai mình…
Khi con 2 tuổi

“Con là tình yêu lớn nhất của mẹ trên cuộc đời này. Từ khi có con, trái tim mẹ đã đập rộn ràng vì tình yêu ấy”.
Khi viết những dòng này, mẹ hình dung cái dáng lũn cũn của con lủi thủi quẩn quanh trong nhà mình với những món đồ chơi vụn vặt. Mẹ thấy thắt lòng vì thương sự lặng lẽ đến cô đơn của con. Mẹ thấy có lỗi, dường như cảm giác ấy luôn hiện diện trong mẹ mỗi khi nhìn thấy con âm thầm chơi một mình, như là một sự hiển nhiên.
Con mới gần 2 tuổi, lẽ ra con phải được bố mẹ ở bên cạnh chăm bẵm yêu thương nhiều hơn. Nhưng ngược lại, con biết chấp nhận thời gian hiếm hoi mỗi ngày bố mẹ dành cho con như nó phải là như thế!
Mẹ thật có lỗi với con và với cả nhà mình. Hình như toàn bộ sức lực của mẹ chỉ dành cho công việc. Dễ chừng cả năm nay mẹ chỉ nấu cho nhà mình khoảng ba bữa cơm, mọi thứ vặt vãnh trong nhà, kể cả con, mẹ đều phó thác cho người giúp việc. Có những ngày mệt mỏi quá, về đến nhà mẹ chẳng còn hơi sức đâu mà chơi đùa với con. Rất nhiều ngày mẹ còn đi ngủ sớm hơn con trai của mẹ. Mẹ vẫn ý thức được đôi mắt mở to của con đang nhìn mẹ, bàn tay con chạm vào mẹ để chờ mẹ đáp ứng yêu thương, nhưng mẹ không thể vượt qua được sự mệt mỏi của mình, và ngủ…
Con tuổi lên 3
Thật lòng mẹ chẳng vui vẻ gì với cái sở thích đặc biệt này của con. Mỗi khi con gào lên đòi uống thuốc và háo hức giành cả muỗng thuốc cho vào mồm, nhai rào rào như nhai kẹo, mẹ vừa buồn cười vừa giận.
Thật lòng mẹ thấy như mình có lỗi khi con coi việc đi khám bệnh là niềm vui. Con hào hứng reo vang “đi gặp bác sĩ” như nhận được một món quà từ bố mẹ. Chở con ra đường, lúc nào con cũng hát, phơi phới như là sắp gặp lại…mùa xuân.
Mẹ kể cho bạn bè nghe về “sở thích” của con như kể một câu chuyện hài hước, thành tích của cậu bé trai dũng cảm. Nhưng sâu thẳm trong lòng mẹ là một nỗi buồn khó gọi tên, là sự day dứt vì mẹ đã không làm tròn vai trong việc chăm sóc cho con, để con phải đổi giấc ngủ ngon của mình bằng những viên thuốc đắng!
Mẹ vẫn ước giá như con trai mẹ đừng phải nạp thuốc vào người như cơm bữa, giá như lòng mẹ được bình yên khi nghĩ về con. Mẹ im lặng, có khi là giấu “sóng” ở trong lòng thôi, con ạ.
Con lên 4 tuổi
Mẹ đã không có mặt vào ngày con “tốt nghiệp lớp mầm”, bởi mẹ nghĩ chỉ là ngày học cuối trước kỳ nghỉ hè của một em bé mầm non, nên mẹ đã không thu xếp công việc để ở bên cạnh con vào ngày đó. Nhưng mẹ đã đau đến thắt lòng khi phụ huynh một bạn chung lớp của con gửi cho mẹ những tấm ảnh chụp con với gương mặt đầy nước mắt ngồi giữa bạn bè, và bảo rằng con trai mẹ đã tủi thân như thế khi nhìn thấy các bạn mình có ba hoặc mẹ bên cạnh…
Mẹ biết con không phải là em bé duy nhất vắng mặt mẹ vào ngày này. Nhưng có thể mẹ là người mẹ duy nhất được nhận hình ảnh những giọt nước mắt tủi buồn của con, và bị nó ám ảnh như bằng chứng về “tội lỗi” của mình kể từ đó.
Vì nhiều lý do, mẹ đã không thể là bà – mẹ – chỉ – của – gia – đình, để có thể chăm bẵm con mọi lúc mọi nơi và giữ chặt con trong vòng tay che chắn của mình. Mẹ chỉ có thể cố gắng để trở thành người bạn đồng hành của con trên mọi chặng đường đời, trao cho con bước đi vững chãi và một trái tim biết chia sẻ, yêu thương. Mẹ đang và sẽ luôn cố gắng để trở thành như thế!
Tác giả Đoàn Tú Anh (Báo Tuổi trẻ)






