Bài báo được in lại nhiều nhất trong lịch sử Báo chí Hoa Kỳ
người dịch: khuyết danh
“Thưa ngài chủ bút!
Em là một bé gái tám tuổi.
Vài người bạn của em cho rằng không có ông già Noel.
Ba nói với em rằng: “nếu con đọc thấy điều đó trên tờ The Sun thì nó đúng là như vậy”.
Vậy làm ơn cho em biết sự thật: có ông già Noel không?”.
Virginia O’Hanlon.”
Lá thư được gửi đi ngay trước Noel 1897. Trả lời thư cho bé Virginia là một bài báo viết vội ngay vào lúc tờ báo chuẩn bị lên khuôn cho số giáng sinh. Dưới tựa đề: “Có chứ, Virginia. Có ông già Noel” (Yes, Virginia, there is a Santa Claus). Bài báo viết:
“Virginia, những bạn bè nhỏ của em đã nói sai. Các bạn ấy đã bị ảnh hưởng bởi chủ nghĩa hoài nghi của một năm hoài nghi. Các bạn không tin trừ khi đã thấy. Các bạn nghĩ rằng không gì có thể bởi đầu óc nhỏ bé của các bạn không thấu lĩnh được. Tất cả mọi đầu óc, Virginia, dù là người lớn hay trẻ em, đều nhỏ bé. Trong vũ trụ rộng lớn này, trí óc con người chỉ là một côn trùng, một con kiến so với thế giới vô cùng bên ngoài nó, nhỏ bé như khả năng trí tuệ của con người trong nắm bắt toàn bộ sự thật và kiến thức.
Có chứ, Virginia, có ông già Noel. Ông hiện diện cũng chắc chắn như tình yêu, sự rộng lượng và lòng thành tâm đang tồn tại, và em biết rằng chúng đầy rẫy, sẽ mang cho đời sống của em cái đẹp và niềm vui cao quý nhất. Chao ôi, thế giới này sẽ ảm đạm biết bao nếu không có ông già Noel. Và thế giới cũng buồn như thế nếu không có những bé Virginia. Lúc đó sẽ không có niềm tin trẻ thơ, thơ ca và sự lãng mạn làm cho sự tồn tại này có thể chịu đựng được.
…Không ai thấy ông già Noel ra sao. Nhưng không có bằng chứng nào cho thấy không có ông già Noel cả. Những điều thật nhất trên thế giới này chính là những điều mà cả người lớn vả trẻ em đều không thể thấy. Có bao giờ em thấy những bà Tiên nhảy múa trên thảm cỏ xanh chưa? Dĩ nhiên, chưa, nhưng đó không phải là bằng chứng rằng họ không có mặt nơi đó. Không ai có thể nhận thức hoặc tưởng tượng ra được tất cả những điều kỳ diệu không thể thấy được trong thế giới này.
…Em phá tung cái lúc lắc trẻ thơ để tìm ra cái gì làm nên tiếng động bên trong nó, nhưng có một tấm mạng che thế giới chúng ta không thấy được mà không một người mạnh nhất hoặc thậm chí một sức mạnh liên kết của một nhóm những người mạnh nhất từng sống có thể xé tan nó được. Chỉ có lòng tin, trí tưởng tượng, thơ ca, tình yêu, sự lãng mạn có thể đặt qua một bên bức màn đó để chiêm ngưỡng và vẽ nên cái đẹp và sự huy hoàng bên ngoài nó. Liệu nó có thật hay không? Ôi, Virginia, trong cả thế giới này không có gì khác thật sự và vĩnh cửu. Không có ông già Noel. Nhưng, nhờ trời, ông sống, và sống mãi. Hàng nghìn năm tới nữa, không, Virginia, hàng chục lần của hàng nghìn năm sau nữa, ông vẫn sẽ tiếp tục là niềm vui của những trái tim trẻ thơ”.
Tác giả của lá thư tòa soạn trả lời bé Virginia chỉ được công bố tên thật sau khi Ông mất. Đó là cây bút bình luận của tờ The Sun: Francis Pharcellus Church, lúc ấy 57 tuổi. Theo Bảo tàng Báo chí ở Arlington (bang Virginia): Bài viết này được in lại nhiều nhất trong lịch sử Báo chí Hoa Kỳ. Francis Pharcellus Church qua đời năm 1906, còn Virginia O’Hanlon Douglas cũng đã mất năm 1971 ở tuổi 81, sau một cuộc đời cống hiến cho trẻ tật nguyền. Hành trang cho sự nghiệp giáo dục của bà Virginia là lá thư phúc đáp của Church mà Bà cho biết đã mang theo mình suốt cả cuộc đời.
Hơn 100 năm đã trôi qua kể từ lá thư hoài nghi của cô bé Virginia, nhưng lý lẽ của Church vẫn tiếp tục sống. Bởi nó không chỉ là bài báo trả lời về việc có hay không ông già Noel. Trên tất cả, nó là thông điệp của lòng tin vào những giá trị nhân loại cao quý.
* Thời sinh viên, chúng tôi sưu tập bài dịch trên và truyền nhau chép tay vào “Sổ Tay Báo Chí Sinh Viên” (gần 10 năm về trước). Vì vậy không rõ tên dịch giả. Nếu ai biết tên dịch giả của bài viết trên, xin quý vị vui lòng thông báo cho chúng tôi theo email: lebichson@gmail.com (để điều chỉnh tên dịch giả). Chân thành tri ân!
=====
* Theo bạn đọc Nguyen Anh (nguyenanhpiano@yahoo…..) tác giả bài dịch trên là Hà Mai Anh. Cũng theo bạn đọc Nguyen Anh: “…Nhung ma dieu do chinh xac hay khong thi chi co CHUA biet thoi…”.
============================
History’s Most Reprinted Newspaper Editorial
Nguồn: http://www.phatgiaodaichung.com/Sum2008/003Onggianoel.htm
Sáu tháng trước đây, khi con tôi còn là học sinh lớp lá, việc có nên cho con học trước chương trình lớp 1 hay không là điều trăn trở, tranh luận của vợ chồng tôi nhiều ngày liền.
Tôi lên mạng tìm kiếm, tham khảo thông tin, đọc tất cả bài viết của các chuyên gia, giáo viên và phụ huynh đi trước về việc này, cuối cùng quyết định là “không cướp mất tuổi thơ của con”. Trong khi tôi quyết định như thế thì chồng tôi gặp gỡ bạn bè học hỏi kinh nghiệm, xin nhiều ý kiến và âm thầm đăng ký cho bé học lớp luyện vào lớp 1 trước khi báo tôi biết.
Một buổi học viết chữ dành cho học sinh chuẩn bị vào lớp 1 tại Q.5, TP.HCM – Ảnh: Như Hùng
Trước sự việc đã rồi và nghĩ chồng mình cũng vì muốn tốt cho con, tôi cố gắng động viên con đi học sau khi vừa ra khỏi cổng trường mẫu giáo và nhiều khi chỉ kịp uống hộp sữa hay ăn một mẩu bánh mì ngọt. Học được đến buổi thứ ba, tôi vô cùng hoảng hốt và nhận ra sai lầm của hai vợ chồng khi nhìn thấy thần sắc con mình. Vẻ hiếu động, vui tươi, hoạt bát của tuổi thần tiên đã biến đi đâu mất.
Ra khỏi lớp mẫu giáo, thằng bé sợ sệt níu lấy áo mẹ, mặt xám ngắt: “Mẹ ơi, con không đi học thêm nữa đâu, con không biết viết, con sợ cô. Mai mốt con không đi học lớp 1 đâu mẹ ơi”. Xót con, tôi quyết định chở bé về nhà, không cho bé học trước nữa. Tôi cất quyển vở luyện viết, quyển vở mà chỉ với ba buổi học đã ám ảnh cả vào giấc mơ của con tôi, nhiều khi đang ngủ bé nói mớ: “Con không học lớp 1, con không biết viết…”.
Tôi phải dành một thời gian dài dỗ dành, dắt bé đi chơi, tham gia các hoạt động vui chơi giải trí và cuối cùng là cân nhắc thời gian để trấn an con chuyện vào lớp 1 bằng những câu đại loại: “Hồi đó mẹ cũng không biết viết, mẹ cũng không biết đọc nên đi học lớp 1 để cô dạy cho mẹ, cô lớp 1 rất hiền…; vì mình không biết viết nên mới đi học cho biết, lúc mới học mẹ viết rất xấu, nhờ cô dạy nên bây giờ mẹ viết đẹp, mẹ biết đọc rồi…”. Dần dà bé cảm thấy yên tâm hơn và không còn phản ứng việc đi học lớp 1 nữa. Nhưng với bản năng người mẹ, tôi cảm thấy bé vẫn còn bất an, sự hồn nhiên của con đã vơi đi một nửa.
Nhưng rắc rối chưa kết thúc ở đây, lúc vào lớp 1, bàn tay bé nhỏ của bé run rẩy trong tay tôi khi nhìn thấy cô giáo đứng lớp chính là cô giáo dạy thêm của bé. Thế là mỗi buổi sáng chuẩn bị cho bé đi học là một cực hình cho cả nhà, bé khóc mếu, mẹ dỗ dành, bố răn đe… đủ mọi cung bậc cảm xúc. Và đúng như lo sợ của chồng tôi, đa số các bé trong lớp đều đã được học trước nên con tôi trở thành học sinh cá biệt. Bé viết rất chậm và rất xấu, chữ O nhìn cứ như hình vuông, các nét khuyết thì không được bầu tròn mà như hình tam giác.
Vì vậy, mỗi buổi tối hai mẹ con đều đánh vật “chiến đấu” với bài tập về nhà, với bài viết trên lớp chưa hoàn thành và cả với vở luyện thêm mà cô đặc biệt dành riêng cho học sinh viết còn kém. Tôi dành tất cả thời gian rảnh cho con, uốn nắn từng nét chữ, hướng dẫn con cách cầm viết, dạy con tư thế ngồi, vị trí để tập… Sau bao nhiêu nỗ lực của hai mẹ con, kết quả là bé được điểm 4 môn viết kèm lời nhắn: “phụ huynh không được viết giùm cháu”. Sau khi sự sửng sốt lẫn uất ức dịu đi, tôi tìm được lý do để hiểu vì sao cô giáo lại nghĩ thế. Do được mẹ kèm từng chữ, nhắc từng nét và không bị gò ép về thời gian nên bài viết ở nhà của con tôi đẹp hơn bài viết trên lớp rất nhiều.
Tôi tìm gặp cô giáo của con xin được vài phút trò chuyện. Trong khi tôi chưa kịp nói gì thì cô đã phán: “Nói cho chị biết em này học còn chậm lắm, cả lớp đều đã biết những cái này, chỉ mình nó là chưa biết đó”. Tôi nhìn theo tay cô, trên bảng là bộ chữ cái và cả những chữ ghép th, kh, nh, tr… Tôi hỏi cô: “Mới đầu năm mà các em đã học đến những chữ này sao cô?”. Như nhận thấy mình đã lỡ lời, cô giáo chữa: “Thì cũng chưa học đến, không biết cũng không sao, nhưng đây là lớp tăng cường tiếng Anh nên tôi muốn mấy đứa biết trước để học tiếng Anh cho dễ…”.
Thấy thái độ của cô giáo đã dịu, tôi trình bày với cô tất cả những gì hai mẹ con đã trải qua, rất mong cô hiểu cố gắng của con trai và hơn hết mong cô hiểu tôi muốn bé được phát triển một cách tự nhiên, đúng với tâm sinh lý cũng như tình cảm của lứa tuổi mà không bị liệt vào danh sách học sinh cá biệt, chậm hiểu…
Sau buổi “trút bầu tâm sự” với cô giáo, tôi thấy tâm trạng con mình khác hẳn, bé không còn khóc khi chuẩn bị đi học nữa, liến thoắng kể chuyện trường, chuyện bạn. Bé còn bắt mẹ phải chào bé bằng tiếng Anh nữa đấy… Tôi thật hạnh phúc!
NGANHASG@…
Nguồn: http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=336246&ChannelID=118
Tổng thống Barack Obama đã lấy câu chuyện của chính bản thân mình cùng những ví dụ sinh động khác để khích lệ học sinh trên toàn nước Mỹ.
“Xin chào tất cả các bạn, hôm nay mọi người thế nào?”.
Bài diễn văn gửi tới học sinh Mỹ trong ngày đầu năm học mới, 8.9, do Tổng thống Obama đọc đã được Nhà Trắng công bố hôm qua. Trong bối cảnh kinh tế lao đao, ngân sách cho giáo dục có thể bị ảnh hưởng, thông điệp của ông Obama hầu như không đề cập tới cam kết của chính phủ mà chủ yếu tâm sự, động viên, cổ vũ tinh thần.
“Khi tôi còn nhỏ, gia đình tôi sống ở Indonesia vài năm, mẹ tôi không có tiền để gửi tôi tới những ngôi trường mà tất cả trẻ em Mỹ được học. Bà tự dạy tôi, từ thứ hai tới thứ sáu, vào lúc 4 giờ 30 sáng. Tôi chẳng vui gì khi phải dậy sớm. Nhiều lần tôi ngủ gục trên bàn ăn. Nhưng mỗi khi tôi phàn nàn, mẹ lại nhìn tôi và nói: Mẹ cũng đâu có sung sướng gì khi dậy sớm chứ, chàng trai”.
Câu chuyện của chính ông Obama, một đứa trẻ sống với mẹ từ nhỏ sau khi người cha bỏ đi, là ví dụ sinh động cho nỗ lực vươn lên không ngừng. Câu chuyện hẳn có sức cổ vũ lớn đối với học sinh Mỹ.
Tiếp đến, ông Obama kích thích những khả năng tiềm ẩn: “Có thể bạn là một cây bút tốt – có thể bạn đủ giỏi để viết một cuốn sách hoặc bài báo – nhưng bạn sẽ không biết điều đó cho đến khi bạn viết bài cho lớp học tiếng Anh. Có thể bạn là một nhà sáng chế – có thể bạn đủ giỏi để tạo ra iPhone mới, thuốc hoặc vắc-xin mới – nhưng bạn sẽ không biết điều đó cho đến khi bạn làm một dự án trong lớp khoa học. Có thể bạn có khả năng làm thị trưởng, nghị sĩ hoặc thẩm phán tòa án tối cao…”.
Khó khăn không thể vượt qua ư? Thì đây, ông Obama đã có chính câu chuyện của mình: “Cha tôi rời gia đình khi tôi mới hai tuổi. Tôi được mẹ nuôi nấng. Mẹ tôi đôi khi không đủ tiền để trả hóa đơn và luôn thiếu tiền để sắm cho tôi những thứ mà những đứa trẻ khác có…”. Nhưng ông đã vượt qua, đã tiến bộ trong học tập, đã tốt nghiệp trường Harvard, và đã trở thành tổng thống.
Diễn văn của ông Obama, không phải là lời cổ vũ chung chung với những ngôn từ màu mè, mà là những câu chuyện cụ thể, đi thẳng vào lòng đối tượng chính, là học sinh.
“Những người trẻ như Jazmin Perez ở Roma, Texas. Jazmin không nói được tiếng Anh khi mới đi học… Nhưng cô ấy chăm chỉ, đạt điểm tốt, giành học bổng Đại học Brown, tốt nghiệp phổ thông, học y và đang trên đường trở thành tiến sĩ Jazmin Perez”.
“Tôi đang nghĩ về Andoni Schultz, ở Los Altos, California, người đã chiến đấu với ung thư não từ lúc lên ba. Cậu ấy đã trải qua tất cả các thứ phẫu thuật và điều trị, vốn rất ảnh hưởng tới trí não… Nhưng cậu ấy không sụp đổ, và cậu ấy đang bước vào trường đại học trong mùa thu này”.
Thất bại là mẹ thành công, ví dụ ở đây: “Cuốn Harry Potter đầu tiên của JK Rowling bị từ chối mười hai lần trước khi được xuất bản. Michael Jordan bị loại khỏi đội bóng rổ ở trường trung học và anh ấy mất điểm, mất bóng hàng ngàn lần trong sự nghiệp. Nhưng có lần anh ấy nói: Tôi đã thất bại và thất bại vô số lần trong đời. Đó là nguyên nhân vì sao tôi thành công”.
Rồi ông “đánh” tiếp vào tâm lý học sinh: “Đừng e ngại khi đặt câu hỏi. Đừng e sợ khi yêu cầu giúp đỡ. Tôi làm việc đó hằng ngày. Yêu cầu giúp đỡ không phải là biểu hiện của yếu đuối, đó là dấu hiệu của sức mạnh”.
“Câu chuyện của nước Mỹ không phải về những người thấy khó thì nản… Đó là câu chuyện của những người cách đây 250 năm đã ngồi nơi các bạn đang ngồi và sau đó đứng lên làm cách mạng để lập ra đất nước. Những sinh viên cách đây 75 năm từng ngồi nơi các bạn đang ngồi đã vượt qua Đại suy thoái… Những sinh viên cách đây 20 năm từng ngồi nơi các bạn đang ngồi đã lập ra Google, Twitter, Facebook để thay đổi cách thức chúng ta liên lạc với nhau”.
“Vì thế, hôm nay tôi muốn hỏi rằng các bạn có thể đóng góp được gì? Các bạn sẽ giải quyết được vấn đề nào? Các bạn sẽ khám phá ra điều gì? Một vị tổng thống tới đây sau 20 hoặc 50 năm nữa sẽ nói gì về tất cả những điều mà các bạn làm cho đất nước?”.
Những lớp ngôn từ hùng hồn, sinh động của ông Obama chắc hẳn có sức cổ vũ lớn lao đối với những học sinh Mỹ.
Đỗ Hùng (Báo Thanh Niên)
Nguồn: http://www.thanhnien.com.vn/news/Pages/200937/20090909000049.aspx
http://www.whitehouse.gov/MediaResources/PreparedSchoolRemarks/
Mẹ mang trong lòng mặc cảm chưa cưới hỏi gì đã có con, vì thế mẹ chẳng dám bước chân đi đâu, chỉ quanh quẩn trong nhà và làm tất cả mọi việc cho nguôi ngoai những đắng cay, tủi hổ.
Đón con chào đời mẹ chỉ có thể chuẩn bị được vài chiếc áo sơ sinh cũ, một chục tã lót đã ngả màu và mấy chiếc khăn lông không còn trắng sạch, tất cả những thứ đó mẹ nhặt nhạnh từ mớ đồ cũ của một người quen sau khi biết họ không có ý định sinh thêm một đứa trẻ nào nữa.
Mẹ mang chúng về và ngồi hàng giờ vò xà bông, chà xát những mong chúng trở lại trắng sạch hơn lúc mang về để con có được chiếc áo, tấm khăn choàng tạm nhìn được. Mẹ khổ đến nỗi không đủ tiền để mua sắm những sản phẩm dành cho trẻ sơ sinh dù mẹ rất thèm muốn. Không ai muốn con hiện diện trên thế gian này, kể cả mẹ.
Con sinh ra không đúng thời điểm, khi mẹ chưa kịp tốt nghiệp đại học và đi làm, mẹ không có gì trong tay ngoài tình yêu thương dành cho con vô bờ bến và một nỗi lo sợ mơ hồ. Mẹ sợ những rủi ro hơn là những lời đàm tiếu. Ngày mẹ chuyển dạ không dám một lời kêu la, mẹ cắn răng chịu đựng những cơn đau chỉ mong sao con sớm ra đời và đừng làm mẹ đau thêm. Bên cạnh mẹ lúc đó còn có bà ngoại và ba của con, người đã cùng mẹ có cuộc phiêu lưu không lường trước hậu quả, ba con cũng chưa phải là người lớn để hiểu hết những hệ lụy sau một cuộc tình.
Nhìn vẻ mặt non nớt như một đứa trẻ chưa kịp trưởng thành của ba và mẹ, ông bà ngoại buồn lắm, họ hàng ai cũng nén tiếng thở dài. Lúc nằm trong phòng mổ mẹ vừa hồi hộp vừa lo sợ, không biết con chào đời có được khỏe mạnh và lành lặn bởi khi biết tin mình có thai, mẹ đã dại dột uống hết một chai cao ích mẫu với hi vọng sẽ bỏ được con.
Nhưng dường như sức sống nơi con còn mãnh liệt hơn quyết tâm của mẹ. Con vẫn lớn lên từng ngày và quẫy đạp ngày một dữ dội trong bụng mẹ. Mẹ được gây tê, trong cơn mê mẹ nghe có tiếng người: Có nhìn thấy gì không? Mẹ mở mắt và thấy con trên tay người hộ lý, một hình hài nhỏ bé đến là thương.
Con nặng chỉ có 2,9kg, da nhăn nheo và khóc không thành tiếng. Đó có phải là kết quả tất yếu của những tháng ngày phiền muộn nhất của mẹ không, cả những lần hết tiền mẹ phải nhịn ăn trong hai, ba ngày liên tiếp chỉ uống nước đường để cầm hơi? Rất may con bình thường chứ không mang trên người dị tật, mẹ đã nở nụ cười hạnh phúc dẫu biết rằng những tháng ngày tiếp theo sẽ đối mặt với vô vàn gian nan, thử thách.
Con ngày một lớn lên, bụ bẫm và đáng yêu vô cùng. Các cậu, các dì thay nhau ẵm, bế, ông bà ngoại cũng rất thương con, mẹ thấy lòng mình nhẹ hơn một chút. Chín tháng mẹ đã để con cho ông bà quay trở lại trường thi hết môn còn nợ. Xa con hơn hai tuần bầu vú mẹ căng nhức, mẹ đã tức tưởi khóc vì thương nhớ con, những giọt sữa trào ra ướt đẫm hết áo mà con lại phải nhịn vì mẹ không có bên cạnh con.
Ngày mẹ trở về thấy bà ngoại bế con trên tay, mẹ đưa tay bồng nhưng con quay mặt đi và mếu máo. Dường như mẹ đi quá lâu đã làm con quên mất mẹ, khi mẹ ôm được con vào lòng hai mắt con cứ tròn xoe nhìn mãi mặt mẹ, khi đã nhận ra mẹ là người gần gũi nhất con toét miệng cười và ngậm lấy vú mẹ. Dòng sữa ngọt ngày nào nay đã cạn, con thất vọng nhả ra với vẻ mặt buồn buồn, lúc đó mẹ ôm mãi con vào lòng và khóc, cả đêm hôm đó mẹ không thể nào ngủ được dù vừa trải qua một quãng đường dài đến mấy trăm cây số từ trường về nhà.
Từ đó con cai sữa mẹ luôn, con cũng không bao giờ uống sữa lon hay sữa nước, thứ con thích nhất vẫn chỉ là nước yến mà thôi. Con ăn rất khỏe, mỗi một ngày mẹ nấu một nồi cháo thịt cho con, sáng, trưa, chiều và cả khuya, mỗi bữa như vậy con ăn hết một tô cháo đầy.
Thời gian thấm thoắt trôi nhanh, nay con của mẹ đã là cậu học sinh lớp 2, chăm ngoan và biết yêu thương mẹ, có gì con cũng thủ thỉ nói với mẹ, con không bao giờ dám mở miệng nói với ba những gì thường ngày nhất như chuyện ở trường, ở lớp của con.
Mẹ nhận thấy giữa con và ba luôn có một khoảng cách, có phải vì con cảm nhận được mình là đứa trẻ được sinh ra ngoài mong đợi và ba con vì bất đắc dĩ mới phải chấp nhận con. Hai mẹ con mình quấn quít bên nhau, mỗi khi nhà chỉ còn lại có hai người con là chú hề nhỏ làm mẹ vui, con cũng trở thành một người bạn san sớt nỗi buồn.
Con là tài sản quý giá nhất của mẹ, và mẹ sẽ mãi nâng niu, giữ gìn cho dù thế gian này đổi thay đi chăng nữa, cho dù một ngày nào đó mẹ và ba chia tay nhau. Con sẽ ở bên cạnh mẹ suốt đời con nhé, bởi vì con là tất cả của mẹ con biết không…
BÙI THỊ MINH TÂM
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=329000&ChannelID=194
Từ lúc con bước sang tháng thứ bảy, ngày nào mẹ cũng nhìn vào cái miệng bé xinh của con để kiểm tra xem có cái răng nào nhú ra không. Xem hoài chẳng thấy, lại nghe mọi người nói con mọc răng chậm nên mẹ cũng hơi lo.

Bỗng nhiên vào tối thứ bảy con sốt cao, đo nhiệt độ lúc nào cũng 39 – 39 liên tục như vậy nên mẹ không nghĩ con mọc răng. Mặc dù mẹ cho con uống thuốc hạ sốt nhưng suốt đêm con khóc rất nhiều và rất to làm mẹ và bố rất lo lắng.
Mãi tới ba giờ sáng hôm sau con mới thiu thiu ngủ. Lúc đặt con nằm xuống thì cũng là lúc hai tay mẹ mỏi nhừ vì phải ôm con suốt. Đưa sang bố ẵm thì con không chịu, khóc thét lên đòi mẹ nên mặc dù mẹ rất mỏi tay vẫn phải ôm con đi qua lại trong nhà cho đến khi con ngủ.
Sáu giờ rưỡi sáng con trở mình thức rồi lại khóc tiếp, nhìn nước mắt con rơi lã chã trên má lại cứ ôm mẹ nói e..e..e mà lòng mẹ đau như cắt. Cho ăn bột thì con chỉ ăn vài muỗng rồi quay đầu trốn, đưa bình sữa thì con không chịu bú. Nếu cứ như thế này mãi thì con yêu của mẹ sẽ không còn sức, nên mẹ nói bố chở con lên bệnh viện hỏi bác sĩ xem sao.
Vào phòng khám, sau khi hỏi thăm về triệu chứng bệnh bác sĩ nhìn vào miệng con và nói mẹ cứ yên tâm vì con mọc răng nên hành sốt. Mẹ nghe mà trút được tảng đá đang đè trên ngực.
Về đến nhà mẹ chỉ cho bố cái răng sữa nhỏ xíu màu trắng đang nhú ra khỏi nướu của con. Bố nhìn rồi bật cười làm con đang khóc tỉ tê vì đau cũng phải ngưng lại ngạc nhiên nhìn bố tròn xoe mắt. Sau khi uống thuốc có lẽ đã bớt đau hơn một chút nhưng con vẫn chưa vui vẻ được. Đưa cho con đồ chơi gì con cũng không chịu cầm, lúc nào con cũng chỉ đòi mẹ. Biết con đang khó chịu vì mọc răng nên mẹ giao hết việc bếp núc cho bố để dành cả ngày chơi với con.
Lần đầu mọc răng con sụt cân vì sốt liền hai trận. Nhìn con gầy đi mà mẹ thương lắm. Đành phải đợi con hết bị hành mẹ mới có thể giúp con lấy lại phong độ. Đến lúc đó con nhớ ăn nhiều hơn và chơi nhiều hơn để mau trở thành người đàn ông mạnh mẽ giống bố con nhé!
BÚT NAM
Nguồn http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=331721&ChannelID=194
Khi tình cờ đọc được chuyên mục Viết cho thiên thần của tôi, mẹ nghĩ sẽ viết về con - cô con gái đầu lòng bé nhỏ của mẹ. Tuy con không xinh xắn và sắc sảo bằng hai em nhưng lòng vị tha và tình yêu trong con dành cho các em thì thật nhiều.
| Tuy con không được xinh xắn và sắc sảo bằng hai em nhưng trong con ẩn chứa lòng vị tha và tình yêu dành cho các em thì thật nhiều |
…Có lần mẹ nhờ con trông em để mẹ nấu cơm. Do mải xem hoạt hình nên con để em cầm cả lọ thuốc con quên không đậy nắp, và em cứ thế cho vào miệng ăn… Có lẽ phải một lúc lâu con mới nhận ra, con giật mình thảng thốt, vội vàng giằng lấy lọ thuốc từ tay em. Nghe tiếng em khóc ngằn ngặt, mẹ vội chạy lên, em bé nôn thốc nôn tháo ra đầy thuốc khắp phòng và cả trên quần áo của con.
Mẹ thật sự hoảng sợ và lo lắng vô cùng, mẹ chưa hề đánh con nhưng hôm ấy mẹ đã phạt con hai roi: “Con có biết cũng may đây là lọ thuốc bổ. Nhưng con có nhìn thấy những thứ em nôn ra không? Con có biết có những em bé mà bố mẹ, ông bà, người trông các em chỉ lơ đãng chút xíu thôi, và trong khoảng thời gian chút xíu ấy có những chuyện xảy ra không thể lường hết được không? Sự việc này mẹ muốn con nhận thấy rằng đó là vấn đề cực kỳ nghiêm trọng. Ảnh hưởng đến tính mạng đấy. Hôm nay con khiến mẹ rất buồn và lo lắng. Theo con, có cái gì thay thế được em không?”.
Khi mẹ nói đến câu đó con nấc òa lên. Thường thì rất ít khi con khóc. Vậy mà lần này con òa khóc nức nở: “Con xin lỗi mẹ, con biết con sai rồi. Con biết con có lỗi rồi. Con sai rồi mẹ ơi. Mẹ đánh con thêm nhiều nữa đi mẹ ơi…”.
Khi nghe con nói những lời như vậy, nhìn vào ánh mắt của con mẹ biết con thật sự thương em (tình yêu thương xuất phát từ con tim sẽ khác xa thứ tình yêu thương phù phiếm). Mẹ thấy cay mắt và… cũng rất muốn khóc lắm đấy chứ con yêu. Thật sự chẳng có người mẹ nào muốn đánh và mắng con cả. Nhưng mẹ chỉ muốn cho các con nhìn nhận vấn đề của ngày hôm nay thật sự nghiêm trọng. Các con biết không, có những thứ con người ta có hối hận, ăn năn cả đời cũng không bao giờ lấy lại được cả. Và mẹ muốn các con hãy luôn suy nghĩ đến nó.
Suốt đêm mẹ thấy con trở mình liên tục. Mẹ biết con trằn trọc không ngủ. Mẹ phải rất cầm lòng để không đến bên con. Bởi mẹ thật sự muốn con có khoảng lặng để cảm nhận sâu sắc chuyện vừa xảy ra. Trong suốt cuộc đời các con, bố mẹ sẽ chẳng thể đi theo các con suốt chặng đường được. Bố mẹ muốn các con sẽ yêu thương, đùm bọc, che chở nhau. Và nhất là cố gắng đừng để bao giờ phải hối hận những chuyện đã xảy ra. Hãy cố gắng học cách sống biết thương yêu nhau, ngẩng cao đầu và không phải ân hận điều gì, các con nhé.
“Ngủ đi con, em không sao đâu. Nhưng mẹ chỉ muốn con sẽ không bao giờ làm việc không tập trung và không tận tâm như vậy nữa thôi. Làm việc gì cũng phải tập trung và cố gắng hết sức con ạ. Hứa với mẹ như vậy con nhé. Con vẫn là đứa con khiến mẹ tự hào nhiều nhất”.
Con nấc lên, hai hàng nước mắt trào ra. “Con có lỗi nhiều mẹ ơi, mẹ vẫn cho con trông em mẹ nhé…”. Mẹ nghĩ chắc các ông bố bà mẹ khác cũng chỉ mong muốn có được những đứa con ngoan đến như vậy thôi. Con yêu, con khiến mẹ cay mắt quá!
Con trở mình đôi chút nữa và rồi mẹ nghe thấy tiếng thở đều của con. Con đã ngủ. Hi vọng con có giấc ngủ thật sâu. Mẹ tin rằng sau này con sẽ là cô gái giàu lòng vị tha với trái tim chan chứa tình yêu thương. Mẹ luôn tin sau này chàng trai nào lấy được con sẽ rất hạnh phúc. Chắc chắn là như vậy mà. Mẹ luôn tin như vậy. Cảm ơn đời đã cho mẹ có các con!
DƯƠNG THỊ HỒNG THỦ
Nguồn: http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=332533&ChannelID=194
Con mới ra đời, nên gần như cả ngày cả đêm, phần lớn thời gian của con là ngủ.
Dù nằm trong xe đẩy, trên giường, trên tay ba, tay mẹ, tay bà ngoại hay tay các bác, con vẫn ngủ ngon lành, bất kể khi ấy trong nhà đang yên ắng hay ồn ào, mọi người xem tivi hay ăn uống vui vẻ.

Con là cậu nhóc dễ thương. Khi ngủ, mặt con trông càng hiền khô và dễ thương. Mỗi lần đi làm về, ôm con đang ngủ vào lòng hay ngồi bên con ngủ trên giường, ba đều mê mải ngắm nhìn gương mặt con đó! Trên gương mặt ấy, ba luôn thấy được sự vô tư, hồn nhiên, trong trẻo đến thánh thiện của tuổi thơ mà mấy mươi năm trước cả ba và mẹ đều từng có quãng thời gian như thế.
Con là cậu nhóc hay cười. Lúc con thức, thỉnh thoảng con lại hé môi cười. Khi con ngủ, thỉnh thoảng con cũng hé đôi môi nhỏ xíu để nở ra một nụ cười thật dễ thương vô cùng.
Trong sách vở hướng dẫn nuôi con thơ mà ba và mẹ đã đọc, người ta nói em bé 2 tháng tuổi mới thật sự biết cười, nụ-cười-xã-hội. Còn trước 2 tháng tuổi, em bé chỉ có những nụ cười mang đầy tính bản năng. Nhưng với ba, với mẹ, những nụ cười khi con thức hay khi ngủ, là những nụ cười thật sự, nụ cười của thiên thần, nụ cười mà trong cuộc đời của mỗi người chỉ xuất hiện ở những tháng ngày thơ bé nhất.
Ngoài những nụ cười, gương mặt con khi ngủ cũng thỉnh thoảng biến đổi với những nét thật ngộ nghĩnh, nhìn thật vui. Bên cạnh đó, vốn là cậu nhóc hiếu động từ khi còn ở trong bụng mẹ, nên khi con ngủ, hai tay và hai chân nhỏ xíu của con cũng thường có những động tác trông thật vui, thật hồn nhiên như chắp hai tay vào nhau và để trước ngực, giơ tay chào, bắt chéo hai chân vào nhau…
Mẹ bảo ngồi nhìn con ngủ cả ngày không biết chán bởi những nét mặt, những động tác, tư thế tay chân của con thật dễ thương và ngộ nghĩnh. Ba cũng thấy thế, nên mỗi lần đi làm về lại ngồi mê mải ngắm nhìn con đang ngon giấc. Ba mẹ chụp khá nhiều tấm hình để lưu giữ lại gương mặt thật đáng yêu của con trong những giấc ngủ đầu đời.
Và trong vòng tay yêu thương của mẹ, của ba, của cả nhà, con đang lớn dần lên trong giấc ngủ thiên thần ấy.
SƠN TRANG
Nguồn http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=332240&ChannelID=194
Chiều thu ấy, lần đầu tiên tôi ngồi trên ghế đá bờ hồ cùng người bạn trai. Sương bảng lảng như khói. Gió to làm lật tung mái tóc anh, lộ ra nhiều sợi bạc như sương. Chắc anh cũng thấy nhiều sợi bạc như thế trên đầu tôi.
…Mấy tháng chat với nhau chỉ “lủng” hai đêm do tôi bận. Đầy ắp nỗi niềm được chia sẻ. Có điều gì thấy chưa an lòng là anh bấm điện thoại trực tiếp, tới khi cảm thấy được giải tỏa anh mới chịu thôi. Anh sáng tác và tự in một tập thơ gửi gắm tình cảm vào Sài Gòn tặng tôi. Như một luồng sinh khí mới thổi vào đời tôi.
———————
Anh muốn mua vé gửi cho tôi ra nhưng tôi đã tự mua và bay ra ngay. Trưa ấy anh đón tôi ở sân bay Nội Bài. May mà có bó hoa hồng anh tặng giúp tôi giấu đi vẻ luống cuống. Thỉnh thoảng tôi lại ngắm và áp hoa sát ngực, hay đưa gần mũi rồi liếc sang bên anh, cười khẽ.
…Đêm Hà Nội trời không trở gió. Nụ hôn ngọt ngào, đằm thắm không dứt. Như một bù đắp cho nhau bởi cả hai đã trải qua bao tháng ngày cô đơn, mất mát.
Những ngày sau, anh rất bận vì đang xây nhà và chăm sóc mẹ phải chạy thận nhân tạo, cha thì già yếu. Mỗi chiều xong việc, anh chạy về chở tôi đi mua sắm từ từ các vật dụng gia đình. Anh dành tất cả thời gian còn lại ở bên tôi, không hề để tôi một mình mỗi trưa và tối. Về trễ thì anh điện thoại báo trước để không khiến tôi sốt ruột. Hãn hữu lắm, đi công việc xa không về ăn trưa cùng thì anh điện thoại hỏi thăm và nhắc tôi ăn uống, nghỉ ngơi. Cứ thế, ngày ngày chu đáo, tỉ mỉ, hạnh phúc đi qua, đầy ý nghĩa.
Anh điềm đạm, thông minh, giàu tình cảm, lãng mạn. Giọng nói đầy truyền cảm. Anh thường đọc tin tức, truyện trên mạng, đọc thơ tình Puskin cho tôi nghe. Nhờ thế tôi đi vào giấc ngủ khoan thai hiếm có bao năm. Anh là điểm tựa tinh thần, là ngọn gió mát, là không khí. Tôi không mong gì hơn. Và không muốn xa anh nửa bước. Tôi tin yêu anh như tin yêu chính bản thân.
Chúng tôi trao mật khẩu nick – email cho nhau. Kể hết chuyện vui buồn trong quá khứ, nguyên nhân của chia ly. Và thống nhất: Quá khứ lùi về dĩ vãng. Không gợi lại nữa. Hãy dành tất cả hiện tại để bù đắp và mang lại hạnh phúc cho nhau…
Ngày ngày yêu dấu nhẹ nhàng trôi.
Một hôm, bạn cũ của tôi gửi tin nhắn offline. Anh nổi phong ba. Anh làm thơ Vĩnh biệt từ đây (thay lời tôi) gửi cho người ấy. Anh không muốn tôi gặp gỡ cả bạn trai phổ thông (dù tôi đã nói trước về mọi quan hệ bạn bè thân thiết, vô tư, trong sáng). Để anh yên tâm, tôi tạm chấp nhận sống như con tằm trong cái kén óng vàng. “Anh rất yêu mình ” – tôi nhủ lòng.
Một chiều mưa buồn, tôi gởi tin nhắn offline cho anh rồi mở ra đọc lại. Có tin nhắn của bạn gái nào đó tên K.H.? Giờ anh mới thú nhận mối tình đơn phương trước khi gặp tôi. Anh nói: “Không có gì, chỉ là tình bạn, em đừng bận tâm. Đơn phương mà. Cô ấy chưa ly dị và không yêu anh…”. Tôi dùng nick của anh nhắn tin khảo sát. Cô ấy hoan hỉ hẹn: “Em đồng ý chiều cuối tuần này cùng anh dạo bờ hồ để cùng cảm nhận về Hà Nội khi thành phố lên đèn”…
Chủ nhật sau đó, anh điện thoại báo rằng: “Chiều nay anh và K.H gặp nhau ở Thủy Tạ, chỉ là bạn thôi”. Tôi chúc anh vui vẻ mà lòng nát tan. Bên tôi, anh nhất nhất: không gặp, gặp làm gì? Vậy mà chúng tôi mới xa nhau một tuần, anh và cô ấy đã đau đáu tìm nhau. Phép thử nhiệm mầu đưa tôi về hiện thực: anh không yêu mình mà chỉ thương cảm thôi.
Hai tuần tôi lại bay ra. Tôi và anh nói chuyện khá lâu, như hai người xa lạ trong căn hộ xinh, ấm cúng, đã từng ngập tràn hạnh phúc, in dấu bao kỷ niệm.
Thanh minh chính là lời thú tội. Còn vị tha, có đồng nghĩa với chấp nhận một tình cảm dối lừa?
Hoa bên hồ vẫn dịu dàng tỏa hương, vẫn chờ ngọn gió mới…
NGUYỄN THỊ MINH HỒNG (Hà Nội)
Nguồn http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=333314&ChannelID=194
Nếu buộc phải lựa chọn giữa tình yêu, sức khỏe và tiền bạc, bạn sẽ chọn điều nào?
Trả lời câu hỏi này thật không dễ dàng và với mỗi độ tuổi khác nhau, sẽ có những góc nhìn và những sự lựa chọn khác nhau.
Có bạn chọn tiền bạc…
“Tôi chọn tiền bạc, vì không có tiền thì không có điều kiện chăm sóc sức khỏe, không thể chăm sóc bản thân, không thể hẹn hò, không thể làm đám cưới, mua nhẫn… Nói chung vật chất là cơ sở phát triển cho sức khỏe và tinh thần”. (Đỗ Thị Minh Nguyệt, 20 tuổi, SV)
Nhiều người hơn chọn sức khỏe…
“Sức khỏe là quan trọng, có sức khỏe là có tất cả. Không có sức khỏe không thể có tiền bạc cũng như tình yêu và nhiều thứ khác. Sức khỏe luôn là thứ quý giá nhất mà ai cũng muốn có”. (Nguyễn Thị Hạnh Tiên, 16 tuổi, HS)
“Không có sức khỏe thì không thể yêu chính bản thân mình, làm sao yêu được người khác. Còn tiền bạc chỉ là phương tiện giúp cuộc sống thú vị thêm nhưng không thể mua được sức khỏe”. (Phan Lê Khoa, 24 tuổi, nghiên cứu sinh)
Có những lựa chọn tình yêu, dù ở bất kỳ lứa tuổi nào…
“Nếu buộc phải lựa chọn giữa tình yêu, sức khỏe và tiền bạc, tôi sẽ chọn tình yêu. Tình yêu sẽ làm nên những điều kỳ diệu trong cuộc sống. Có những người chưa đủ sức khỏe, chưa có tiền bạc, nhưng với tình yêu thì cũng đủ vững bước trước phong ba cuộc đời”. (Trần Đức Sỹ, 39 tuổi, doanh nhân)
“Tình yêu là thuộc tính đặc biệt của sự sống. Từ tình yêu con người sẽ đến điểm bình an. Bình an là hạnh phúc của con người”. (Nguyễn Anh Tuấn, 54 tuổi, Công ty bảo hiểm Manulife)
Và cũng có những sự lựa chọn cân bằng tình yêu, sức khỏe và tiền bạc
“Trong mỗi giai đoạn cuộc đời, tôi sẽ chọn một yếu tố khác nhau. Hiện tại tôi chọn sức khỏe để trải nghiệm, để sống hết mình cho tuổi trẻ. Khi qua tuổi tứ tuần tôi chọn tiền bạc, vì lúc ấy tôi cần tiền bạc chăm lo cho gia đình. Khi về già, tôi cần tình yêu, tình yêu gia đình. Khi mọi thứ đã qua đi chỉ còn lại ta với tình yêu giữa mọi người ở lại”. (Ngọc Như, 21 tuổi, SV)
Bạn trẻ ơi, bạn sẽ chọn điều gì? Tình yêu, sức khỏe hay tiền bạc? Dù là sự lựa chọn nào, tôi luôn mong rằng bạn hãy sống hết mình và trọn vẹn với cuộc đời của chính bạn.
NGUYỄN LÊ MINH
(tổng hợp và ghi nhận tại cuộc trao đổi về cuốn sách Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, ngày 2-8-2009)
Nguồn: http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=332965&ChannelID=98
