Trái tim mẹ luôn hướng về con

Lá thư tình yêu của một người mẹ bận rộn gửi con trai mình…

Khi con 2 tuổi

“Con là tình yêu lớn nhất của mẹ trên cuộc đời này. Từ khi có con, trái tim mẹ đã đập rộn ràng vì tình yêu ấy”.

Khi viết những dòng này, mẹ hình dung cái dáng lũn cũn của con lủi thủi quẩn quanh trong nhà mình với những món đồ chơi vụn vặt. Mẹ thấy thắt lòng vì thương sự lặng lẽ đến cô đơn của con. Mẹ thấy có lỗi, dường như cảm giác ấy luôn hiện diện trong mẹ mỗi khi nhìn thấy con âm thầm chơi một mình, như là một sự hiển nhiên.

Con mới gần 2 tuổi, lẽ ra con phải được bố mẹ ở bên cạnh chăm bẵm yêu thương nhiều hơn. Nhưng ngược lại, con biết chấp nhận thời gian hiếm hoi mỗi ngày bố mẹ dành cho con như nó phải là như thế!

Mẹ thật có lỗi với con và với cả nhà mình. Hình như toàn bộ sức lực của mẹ chỉ dành cho công việc. Dễ chừng cả năm nay mẹ chỉ nấu cho nhà mình khoảng ba bữa cơm, mọi thứ vặt vãnh trong nhà, kể cả con, mẹ đều phó thác cho người giúp việc. Có những ngày mệt mỏi quá, về đến nhà mẹ chẳng còn hơi sức đâu mà chơi đùa với con. Rất nhiều ngày mẹ còn đi ngủ sớm hơn con trai của mẹ. Mẹ vẫn ý thức được đôi mắt mở to của con đang nhìn mẹ, bàn tay con chạm vào mẹ để chờ mẹ đáp ứng yêu thương, nhưng mẹ không thể vượt qua được sự mệt mỏi của mình, và ngủ…

Con tuổi lên 3

Thật lòng mẹ chẳng vui vẻ gì với cái sở thích đặc biệt này của con. Mỗi khi con gào lên đòi uống thuốc và háo hức giành cả muỗng thuốc cho vào mồm, nhai rào rào như nhai kẹo, mẹ vừa buồn cười vừa giận.

Thật lòng mẹ thấy như mình có lỗi khi con coi việc đi khám bệnh là niềm vui. Con hào hứng reo vang “đi gặp bác sĩ” như nhận được một món quà từ bố mẹ. Chở con ra đường, lúc nào con cũng hát, phơi phới như là sắp gặp lại…mùa xuân.

Mẹ kể cho bạn bè nghe về “sở thích” của con như kể một câu chuyện hài hước, thành tích của cậu bé trai dũng cảm. Nhưng sâu thẳm trong lòng mẹ là một nỗi buồn khó gọi tên, là sự day dứt vì mẹ đã không làm tròn vai trong việc chăm sóc cho con, để con phải đổi giấc ngủ ngon của mình bằng những viên thuốc đắng!

Mẹ vẫn ước giá như con trai mẹ đừng phải nạp thuốc vào người như cơm bữa, giá như lòng mẹ được bình yên khi nghĩ về con. Mẹ im lặng, có khi là giấu “sóng” ở trong lòng thôi, con ạ.

Con lên 4 tuổi

Mẹ đã không có mặt vào ngày con “tốt nghiệp lớp mầm”, bởi mẹ nghĩ chỉ là ngày học cuối trước kỳ nghỉ hè của một em bé mầm non, nên mẹ đã không thu xếp công việc để ở bên cạnh con vào ngày đó. Nhưng mẹ đã đau đến thắt lòng khi phụ huynh một bạn chung lớp của con gửi cho mẹ những tấm ảnh chụp con với gương mặt đầy nước mắt ngồi giữa bạn bè, và bảo rằng con trai mẹ đã tủi thân như thế khi nhìn thấy các bạn mình có ba hoặc mẹ bên cạnh…

Mẹ biết con không phải là em bé duy nhất vắng mặt mẹ vào ngày này. Nhưng có thể mẹ là người mẹ duy nhất được nhận hình ảnh những giọt nước mắt tủi buồn của con, và bị nó ám ảnh như bằng chứng về “tội lỗi” của mình kể từ đó.

Vì nhiều lý do, mẹ đã không thể là bà – mẹ – chỉ – của – gia – đình, để có thể chăm bẵm con mọi lúc mọi nơi và giữ chặt con trong vòng tay che chắn của mình. Mẹ chỉ có thể cố gắng để trở thành người bạn đồng hành của con trên mọi chặng đường đời, trao cho con bước đi vững chãi và một trái tim biết chia sẻ, yêu thương. Mẹ đang và sẽ luôn cố gắng để trở thành như thế!

Tác giả Đoàn Tú Anh (Báo Tuổi trẻ)

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • Twitter
  • RSS

Thôi nôi cu Chít

Thôi nôi cu Chít

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • Twitter
  • RSS

Viết cho con – Tháng 1/2009

Ngày 6 tháng 1 năm 2009
Vậy là con đã ăn cháo xay được 6 ngày rồi, có ngon không hả con? Hôm nay con có thêm 1 trò mới, đó là phun mưa phì phì, dù chưa thành thạo lắm và chưa làm theo được lời nói của người lớn nhưng con cũng đã làm được rồi. Chít của mẹ giỏi thật.
Ngày 20 tháng 1 năm 2009
Con trai yêu quý, sắp đên ngày cân con rồi, con có lên được lạng nào không hả con? Mấy hôm nay, con trai của mẹ đã biết được các món ăn rồi nhỉ? Thịt gà, thịt heo, thịt bò, cua, tôm, cá, trứng con đều đã ăn. Rau thì có rau cải, mùng tơi, cà rốt, khoai lang, khoai tây, súp lơ xanh trắng, bí đỏ, rau dền. Một ngày con ăn 3 lần, mỗi lần 1 chén. Mẹ không dám cho con đặc quá, vì mấy hôm trước con bị táo bón, nhìn con rặn mà thương con quá.
Cách đây 2 ngày, ba mẹ cho con đi siêu thị, đây là lần đầu tiên đi siêu thị của con. Có quá nhiều thứ trong siêu thị để con nhìn. Tất cả đều lạ lẫm với con. Mẹ đọc được sự ngơ ngác và tò mò trong ánh mắt của con. Chắc hắn trong bộ óc non nớt của con đang không hiểu vì sao lại như thế. Con hết nhìn bên này lại xoay sang bên kia, nhìn cả mấy con ma nơ canh nữa. Đợi con ngồi vững, mẹ sẽ cho con ngồi vào xe đẩy nhé.
Mẹ cũng đã cho con ra chợ, cho con quen với mọi người, cho con có dịp tiếp xúc với cuộc sống quanh con, để giúp con dạn dĩ và cũng để rèn luyện cơ thể.
Thế là sắp đến tết, con đang hưởng cái tết đầu tiên trong cuộc đời con đấy. Nhớ lại năm ngoái, giờ này con đang trong bụng mẹ, cũng là lúc mẹ biết con là 1 thằng cu, lúc ấy con còn nhỏ lắm, mới được 4 tháng.
Ngày 24 tháng 1 năm 2009
Hôm kia con về ngoại chơi, mẹ cân cho con, hồi hộp kinh khủng. thật là may, con lên được 0,5kg, cả nhà ai cũng mừng.
Hôm nay con cười rất nhiều, con thích hù, thích ú òa, con cười mới đáng yêu làm sao, cười khanh khách rất lẳng lơ, mẹ sợ con tức bụng chứ không chứ chọc con cười mãi. Mai là 30 Tết rồi đấy con ạ. Mẹ chúc con năm mới khỏe mạnh, hay ăn chóng lớn và thật là ngoan nhé.
Ngày 26 tháng 1 năm 2009
Hôm nay là mùng 1 tết, ba mẹ đưa con đi chơi, cho con lên nhà bà cố Lan, về ngoại và lên nhà bà năm nữa. Con nhìn thứ gì cũng lạ lẫm và đầy tò mò.
Khi nhà có khách cũng là lúc con mới ngủ dậy, con chưa tỉnh hẳn lại ngủ không sâu nên nhìn thấy người lạ là òa lên khóc. Bình thường, con cười suốt chứ đâu xấu thế nhỉ?
Con nhận được rất nhiều tiền mừng tuổi từ mọi người, đi đến đâu con cũng là trung tâm chú ý của mọi người cả.
Ngày 31 tháng 1 năm 2009
Con trai, mấy ngày Tết con đi chơi nhiều lắm nhé, đi uống cà phê với mấy chú bạn ba, đi dự tiệc 10 năm ra trường của ba nữa. Con không khóc nhưng cũng không thoải mái cho lắm.
Mấy hôm nay con ăn kém quá, ăn cứ ói ra, uống sữa cũng vậy. Hôm nay mẹ bị ốm, sợ lây cho con quá, cũng thấy con chảy mũi 1 tí, mai mẹ sắc thuốc cho con uống.
Con rất nghịch ngợm, bây giờ con đã quậy tưng bừng rồi, lúc thức con không chịu nằm yên. Con đã lớn rồi, mẹ sẽ bắt đầu rèn con với từ không con nhé.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • Twitter
  • RSS

Viết cho con – Ngày 20/12/2008

Ngày 20 tháng 12 năm 2008
Hôm nay con được 6 tháng 3 ngày, con vẫn bé như cái kẹo, vẫn nghịch ngợm đủ thứ. Hôm qua mẹ đi dạy thêm, kiếm được 375.000 đồng, toàn bộ số tiền ấy mẹ mua sữa cho 2 mẹ con, mua bột cho con, mua 1 lọ thuốc lợi sữa. vèo 1 cái là hết tiền, nhưng mẹ đi làm là để chăm lo cho mẹ con mình mà, nên chẳng có gì phải tiếc cả, sức khỏe của mẹ và con là ưu tiên số 1.
Mai mẹ sẽ cho con ăn thử 1 ít bột mặn, ăn hết gói này mẹ nấu cháo con ăn cho bổ nhé, chứ ba thứ bột làm sẵn chả bổ béo gì đâu.
Con trai bé bỏng của mẹ, mẹ thương con lắm. Lớn lên con sẽ hiểu, và con sẽ hiểu tình thương ấy nhiều hơn khi con có đứa con đầu lòng.
Thấy con uống sữa ngoài có vẻ miễn cưỡng và tở ra ớn, mẹ không biết làm thế nào cả, cố lên đi con, rồi con sẽ thấy quen và thích uống sữa như bao trẻ khác thôi mà.
Ngày 23 tháng 12 năm 2008
Cu yêu của mẹ,
Thế là sắp sang năm mới nữa rồi, tính ăn gian thì con đã được 1 tuổi rồi đấy.
Con bé quá con ạ, bé quá mẹ nhìn con mà sốt hết cả ruột gan. Mẹ biết làm gì bây giờ đây hả con.
Đôi tay của con tỏ ra rất nhanh nhẹn, con đưa tay ra với bất cứ thứ gì mà con để mắt tới, với tờ giấy dán trên tường, với đồ chơi…hôm nay con còn biết đưa tay ra khi có người muốn bế con nữa.
Con ngồi còn yếu chư chưa cứng cáp, con thích được bế ra đường ngắm trời đất và xe cộ qua lại.
Ngày 30 tháng 12 năm 2008
Chít xù của mẹ
Hôm về ngoại, mẹ cân cho con, con không nhích lên được 1 lạng nào cả, sao thế hả con?
Mẹ cho con ăn thêm 1 bữa bột nữa vào lúc 7 giờ tối, thấy con ăn có vẻ ngon lành lắm. Thứ 7 tuần này mẹ sẽ nấu cháo cho con ăn nhé.
Đã ba ngày nay, con líu lo suốt, con muốn nói gì thế? Những lúc thức chơi, con cứ hoạt động liên hồi, không lúc nào nghỉ ngơi, miệng thì cư líu lo nên trông con rất buồn cười. Đã thế, con còn có biểu hiện là chổng mông lên, chân co lại, còn đầu thì cắm xuống chiếu, chắc con sắp chuyển sang 1 giai đoạn mới, con sẽ ngồi hoặc là bò gì đó. Hôm nào mẹ nghỉ học, mẹ đều cố gắng chơi với con, không để con phải loay hoay chơi 1 mình. Mẹ không muốn bế con nhiều vì nếu bế con, con sẽ không có cơ hội để được khám phá, để được tự do vùng vẫy cơ thể bé xíu của con. Trước khi con ngủ, mẹ thường bật nhạc và múa cho con xem, bao giờ con cũng nhoẻn miệng cười, tay chân vung loạn xạ, miệng thì líu lo. Hôm nay, đặt con xuống, con không chịu nằm ngửa mà nằm nghiêng, ôm gối ngủ, nhìn con mới đáng yêu làm sao.
Con trai, bây giờ con đã lớn nhiều rồi, con đã phân biệt được lạ quen và chắc chắn còn nhiều thứ khác nữa mà mẹ không thấy rõ được. Rồi đây con sẽ lớn hơn, sẽ biết đi, biết nói, lúc đó chắc con còn nghịch hơn bây giờ.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • Twitter
  • RSS

Viết cho con – Ngày sinh nhật mẹ

Ngày sinh nhật của mẹ
Hôm nay là ngày con tròn 5 tháng tuổi(ngày 21 tháng10 âm lịch), cũng là ngày sinh nhật của mẹ.
Con đã biết đưa tay ra đón đồ chơi, con thích chơi với điện thoại của mọi người vì nó phát sáng và còn có nhạc nữa, nếu con đang chơi mà có ai lấy đi, con cáu và gào khóc. Con cũng đã biết tủi thân khi ông mắng con.
Từ lúc sinh con ra, những lúc chơi với con là lúc mẹ thấy vui vẻ và hạnh phúc nhất, lúc cho con bú, con cứ mặt mẹ mà nhìn, rồi cười, lúc ấy mẹ chỉ muốn phét đít con cho bõ ghét. Con càng lớn càng giống ông nội.
Con tự trườn được rồi, nhưng chưa thành thục lắm.
Mẹ luôn cầu mong cho con được khỏe mạnh, nụ cười luôn ở trên môi, hoạt bát nhanh nhẹn.
Ngày 26 tháng 11 năm 2008
Thế là con đã về đây ở được 1 tháng rồi đấy. Hôm qua con đi chích ngừa, con th

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • Twitter
  • RSS

Giới thiệu website

Website Chanhyeu.info
Ra đời một cách ngẫu hứng năm 2002 như là món quà tặng bạn gái (giờ là vợ mình) dưới tên miền đầu tiên là chanhyeu.topcities.com (Host miền phí, bây giờ chỉ có thể kiếm ở đây).
Còn tiếp…

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • Twitter
  • RSS

Viết cho con – ngày 10/11/2008

Ngày 10 tháng 11 năm 2008
Tuần vừa rồi mẹ đi dạy lại nên bận quá, chẳng ghi lại kịp những gì đang xảy ra với con.Con ngày càng nhanh nhẹn hoạt bát hơn, con đã dần có ý thức đưa tay ra với đồ chơi, con cáu khi muốn trườn mà không ai phụ, con đưa mắt nhìn mọi người như muốn cầu cứu giúp đỡ, con ê a dài hơi hơn, la hét to hơn, con thể hiện sự thích thú và mừng rỡ rõ ràng trên nét mặt.
Cả tuần nay con đi ị phân lỏng, mẹ nghĩ là không phải con gặp vấn đề về tiêu hóa mà là vì con sắp có sự thay đổi nào đấy trong cơ thể nên con ị như thế. Dù biết thế nhưng mẹ vẫn rất lo, mỗi lần nhìn thấy phân con đi ra mà mẹ đau xót trong lòng. Sau đúng một tuần, hôm nay con đã đỡ hơn rất nhiều.
Mỗi lần thấy mẹ hay ai ăn cơm, con đều tỏ ra thích thú và miệng chóp chép theo, trông tội lắm, chọc con một tí thôi chứ chẳng ai nỡ để con nhìn mà thèm cả.
Hôm nay là lần đầu tiên mẹ đưa con về thăm nhà ông bà ngoại, nơi đó con đã ở từ lúc con còn đỏ hỏn và bé như con chuột. hôm nay về, mẹ thấy con lại nhìn ngắm xung quanh, con có nhớ chút gì không hả con? Con có thấy gì quen không?

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • Twitter
  • RSS

Viết cho con – Ngày 30/10/2008

Ngày 30 tháng 10 năm 2008
Con đã dần quen với ông bà nội, bà cố của con. Con đã bắt đầu tập trườn, dù chưa tự trườn được nhưng con rất cố, khi không tự làm được, con gào lên vì bực mình, trông con lúc ấy buồn cười lắm, mồ hôi ướt cả đầu dù lúc này đang là mùa đông.
Những lúc chỉ có mẹ hoặc ba con, con chơi rất thoải mái, ba con nói aba, con cũng bi bô tập nói theo và cũng aa baba.
Mẹ không biết có phải vì mẹ ít sữa quá hay không mà con bé quá, ăn uống gì cũng ít hơn so với tiêu chuẩn dành cho bé hơn 4 tháng tuổi. mẹ chẳng mong con béo ú, nhưng thế này thì nhìn con cứ như con kiến ấy. Mà sữa bình thì con không chịu bú, làm thế nào đây hả con? Con chẳng thích uống nước cam nước quýt, đưa vào miệng là nhăn mặt rùng mình dù chẳng hề chua gì cả, nước dừa thì con chịu uống, nhưng nước cam mới cung cấp đủ vitamin C và sức đề kháng cho con chứ. Con có vẻ như thích ăn quả hồng chín đỏ, đưa vào là con nuốt ngay. Còn ăn bột, hôm thì ăn ngoan lắm, hôm thì hư ơi là hư, đang ăn mà đòi lật, đưa tay quẹt miệng dính bột tùm lum.
Tuần sau mẹ vừa đi làm vừa đi thi, con ở nhà với ông bà ngoan nhé, chắc là con phải ti bình thôi, mẹ chỉ cho con ti lúc 6 giờ tối, tới 9 giờ mẹ mới về, gắng lên con nhé.
Về nhà nội, con thay đổi giờ giấc sinh hoạt làm rối tinh cả lên, ăn uống không đúng giờ, ngủ cũng vậy, nên ăn trái cây bữa đực bữa cái, mát xa cũng vậy.

Ngày 01 tháng 11 năm 2008
Hôm nay con có thêm những biểu hiện mới. Thứ nhất là uống nước mà chắp chắp ra vẻ ngon lắm vậy, nước đưa vào là uống ngay. Thứ hai là, cái miệng của con chóp chép suốt ngày, giống như đang đòi ăn ấy. Nhưng có một việc mẹ chịu, đó là giờ ngủ ngày của con, thay đổi liên tục nên ăn uống cũng không điều độ nữa.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • Twitter
  • RSS

Viết cho con – Ngày 26/10/2008

Ngày 26 tháng 10 năm 2008
Như vậy là, sau 4 tháng 7 ngày sống ở nhà ông bà ngoại, mẹ con mình lại về ở cùng với ông bà nộicủa con. Mẹ buồn.
Về nơi ở mới, con lạ nhà, lạ cả mọi người, kể cả ba con, chỉ có mẹ là người mà con quen thuộc, đã thế hôm qua con lại chích ngừa mũi ho gà bạch hầu uốn ván nên con sốt và rất khó ở. Trông con tội ơi là tội, con đau nên rên rỉ và người lúc nào cũng thiếp đi, mẹ và mọi người bế con liên tục trên tay, chỉ cần đặt con xuống là con đã giật mình khóc rồi. Mọi người càng xúm xít, con lại càng khóc và khó chịu hơn.

Ngày 27 tháng 10 năm 2008
Sáng nay ông bà ngoại tới thăm con, con mừng ra mặt. Ông ngồi đối diện với con, con đang lật, khi thấy ông rồi, con vươn người đến, kêu ê a và hư hư đòi bế, thương con quá. Ông bà nhớ con nhiều nhưng ngại chẳng đến thăm hàng ngày được vì đây chẳng phải nhà của ba mẹ con, còn nhiều người khác nữa nên ông bà thấy ngại cũng phải. Con đã thôi không quấy nhiều nữa, nhưng nhà nội mới chăm con có vài ngày, chưa biết hết được những thói quen của con, có lúc làm con khó chịu khóc um lên.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • Twitter
  • RSS

Viết cho con – 4 tháng tuổi

Ngày 19 tháng 10 năm 2008

Hôm nay là ngày con tròn 4 tháng, mẹ bắt đầu cho con ăn bột, con có vẻ thích món ăn mới này nhỉ.

Cho tới hôm nay, con đã biết thêm nhiều thứ, biết gừ gừ trong miệng, biết nắm 2 cái lục lạc (thực ra con đã nắm được khi con 3,5 tháng cơ), mẹ đã áp dụng thực đơn cho con từ bây giờ cho con quen khi mẹ đi làm lại.

Khi mẹ ru con ngủ, con thích nằm nghiêng về phía mẹ, mẹ vừa hát, vừa phe phẩy quạt, vừa vỗ nhẹ vào mông đít con; con nằm nghiêng nhìn y như người lớn. Khi con ngủ say 1 tí, mẹ đỡ con nằm ngay lại vì sợ con say ngủ sẽ mỏi. Có những hôm mẹ hát mỏi cả miệng, con vẫn cười, chẳng buồn ngủ gì cả, lại còn lật nữa chứ. Sáng hôm nay mới 5h con đã dậy, con mắt thì nhắm, 2 tay dụi mắt vì còn ngái ngủ mà mình thì nghiêng đòi lật, mẹ vừa nhổm dậy định lấy quần thay cho con thì con đã lật rồi, lật xong con khóc đòi ngủ, tức cười thật, mẹ cho con bú, con lại ngủ ngon lành tới 8h sáng luôn.

Mẹ muốn dạy con theo nguyên tắc của mẹ, nhưng có lẽ khó thực hiện được, vì con không chỉ sống với ba mẹ, mà còn với ông bà nội, bà cố nữa, bấy nhiêu đó thôi đã có nhiều ý kiến trái ngược nhau rồi, mẹ không dám cãi lời ông bà nội và bà cố của con đâu, nhưng mẹ sẽ cố, những lúc con ở bên mẹ, mẹ sẽ dạy dỗ con theo những gì mà ba mẹ cho là thích hợp với con. Tội nghiệp con tôi quá.

Đọc quyển sách về Lưu Diệc Đình, mẹ thấy để áp dụng không dễ chút nào. Trước hết là ở người làm cha mẹ. Cha mẹ cô ấy quả thực đã có nhiều thời gian nghiên cứu và làm việc trong lĩnh vực có điều kiện hơn ba mẹ trong việc dạy con. Mẹ tuy được đào tạo để dạy dỗ trẻ con nhưng cũng không bằng những gì mà họ tự tìm tòi nghiên cứu để ứng dụng dạy con. Thứ hai là cha mẹ họ có sự nhất quán trong việc dạy dỗ, mẹ con và ba con còn chưa có được sự thống nhất ấy, tới bây giờ mà nhiều thứ ba mẹ vẫn chưa thống nhất được. Thứ ba là ngoài sự nhất quán của cha mẹ , họ không bị ai khác quấy nhiễu trong phương pháp dạy dỗ con cái, họ không ở cùng với ông bà nào cả, hoặc chỉ ở trong 1 thời gian ngắn nhưng ông bà cũng thống nhất những phương pháp mà cha mẹ họ đặt ra. Con biết không, mấy tháng con ở nhà ngoại, ông bà con cưng con lắm, có nhiều thứ mẹ không bằng lòng mẹ đã nói thẳng và ông bà cũng làm theo mẹ, nhưng khi con về bà nội, mẹ thật lòng không dám can thiệp, con là con của mẹ nhưng con cũng là cháu của ông bà.

Hôm qua mẹ thấy thật có lỗi với con, con còn muốn chơi, đang rất hứng thú, nhưng vì cái lưng của mẹ đau quá, ông bà đi ăn giỗ, cậu thì đi chơi, mẹ chẳng biết nhờ ai chơi với con nên cho con vào xe đẩy, con nằm im nhưng rất buồn, kéo áo và tay lên mút vì chẳng có ai trò chuyện. Mẹ đã đọc được rằng chỉ cần chúng ta muốn dạy là trẻ muốn học, mẹ xin lỗi con nhé.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • Twitter
  • RSS
 Page 1 of 4  1  2  3  4 »